CÁCH HÍT THỞ VÀ RẶN ĐẺ ĐÚNG CÁCH ĐỂ CUỘC SINH DIỄN RA NHANH CHÓNG
Một sai lầm kinh điển của các mẹ bầu là liên tục la hét hoặc nín thở khi thấy đau. Điều này làm tiêu hao năng lượng rất nhanh và gây ra tình trạng thiếu hụt oxy tạm thời cho thai nhi. Kỹ thuật thở chuẩn y khoa được chia làm hai trạng thái rõ rệt:
1.1. Khi chưa có lệnh rặn (Cổ tử cung đang mở hoặc ngoài cơn gò):
- Mẹ bầu cần áp dụng liệu pháp thở chậm, sâu để thư giãn cơ thể và tích lũy oxy.
- Cách thực hiện: Hít vào thật sâu bằng mũi sao cho bụng phình to lên, sau đó thở ra từ từ bằng miệng giống như đang thổi nến.
1.2. Khi bước vào cơn gò tử cung và có lệnh rặn từ bác sĩ:
Nhiệm vụ của mẹ là phải chuyển sang kỹ thuật thở rặn để dồn lực xuống tầng sinh môn. Kỹ thuật này sẽ được phối hợp trực tiếp với các bước rặn sinh dưới đây.
2. QUY TRÌNH HÍT THỞ VÀ RẶN ĐẺ CHUẨN Y KHOA
2.1. Bước 1: Chuẩn bị
- Khi cơn gò vừa chớm xuất hiện: Nằm đúng tư thế (đầu cao 45 độ, hai tay bám chặt vào hai thanh vịn của bàn đẻ, hai chân đạp mạnh vào giá đỡ). Hít sâu một hơi dài qua mũi.
- Mục đích: Tối ưu hóa trục đẩy của thai nhi và nạp đầy oxy vào phổi.
2.2. Bước 2: Rặn lần 1
- Cơn gò đạt đỉnh điểm (đau nhất): Nín thở hoàn toàn, ngậm chặt miệng, cằm tì sát vào ngực. Dồn toàn bộ hơi đẩy mạnh xuống bụng dưới (giống như tư thế đi đại tiện khi bị táo bón). Rặn dài hơi từ 10 – 15 giây.
- Mục đích: Tăng tối đa áp lực ổ bụng phối hợp với lực co bóp tử cung để đẩy thai ra ngoài.
2.3. Bước 3: Tiếp hơi
- Cơn gò vẫn tiếp diễn liên tục: Thở nhanh ra bằng miệng, lập tức hít một hơi thật sâu khác và tiếp tục rặn lần thứ hai tương tự bước 2. (Một cơn gò thường rặn được 2 - 3 nhịp).
- Mục đích: Duy trì áp lực đẩy liên tục, tránh để đầu thai nhi bị tụt lùi lại khi mẹ hết hơi.
2.4. Bước 4: Nghỉ ngơi
- Khi hết cơn gò hoàn toàn: Thả lỏng toàn bộ cơ thể, hít thở đều, sâu bằng mũi và miệng để lấy lại sức.
- Mục đích: Phục hồi năng lượng cho mẹ và tái cấp oxy cho bánh nhau nuôi thai.
3. NHỮNG SAI LẦM CỦA SẢN PHỤ TẠI PHÒNG SINH
3.1. Sai lầm 1: Rặn ngược (rặn lên mặt)
Khi đau, nhiều mẹ cố dồn lực nhưng lại bặm môi, đỏ mặt, tía tai. Lúc này, áp lực thay vì dồn xuống vùng chậu lại bị đẩy ngược lên mạch máu vùng mặt và mắt. Hậu quả là sản phụ bị vỡ các mao mạch mắt gây xuất huyết kết mạc, mặt sưng phù mà em bé thì vẫn không tiến thêm được chút nào. Hãy nhớ: "Lực đi xuống bụng dưới, không đi lên mặt".
3.2. Sai lầm 2: La hét gây mất sức và rặn khi không có cơn gò
La hét không làm giảm đau, nó chỉ làm bạn khô cổ, kiệt sức và nuốt phải nhiều không khí gây chướng bụng. Bên cạnh đó, việc tự ý rặn khi chưa có cơn gò tử cung hoặc khi nữ hộ sinh chưa cho phép là hoàn toàn vô ích, thậm chí làm phù nề cổ tử cung và rách tầng sinh môn nghiêm trọng.
4. KỸ THUẬT “THỞ NHANH NÔNG” KHI ĐẦU EM BÉ CHUẨN BỊ SỔ
- Đây là thời khắc nhạy cảm nhất của cuộc sinh. Khi đầu em bé đã thập thò ở cửa âm đạo, bác sĩ hoặc nữ hộ sinh sẽ hô lớn: "Đừng rặn nữa, thở ngắn đi!".
- Lúc này, sản phụ phải ngay lập tức ngừng rặn, mở miệng và thở nhanh, nông, dồn dập (thở hổn hển giống như chú cún). Việc này làm giảm đột ngột áp lực ổ bụng, giúp đầu em bé tiến ra ngoài một cách từ từ bằng lực co bóp tự nhiên của tử cung, giúp bác sĩ chủ động bảo vệ và hạn chế tối đa việc rách tầng sinh môn của người mẹ.
Hít thở và rặn đẻ đúng cách không chỉ là một kỹ năng, đó là sự phối hợp khoa học giữa cơ thể người mẹ và sự dẫn dắt của ê-kíp đỡ đẻ. Hãy biến những tháng cuối thai kỳ thành thời gian tập luyện các bài tập thở này tại nhà để khi bước vào phòng sinh, bạn có thể tự tin phối hợp nhịp nhàng, đón con chào đời một cách nhanh chóng và an toàn nhất.
Lưu ý: Nội dung bài viết mang tính chất cung cấp kiến thức thai sản tham khảo. Để chuẩn bị tốt nhất cho cuộc sinh, thai phụ nên tham gia các lớp học tiền sản trực tiếp tại bệnh viện để được các nữ hộ sinh hướng dẫn và thực hành trực quan kỹ thuật thở rặn chuẩn xác.